CuongDC

Sống nội tâm - mê ngoại hình, hay xúi người ta hãy sống tử tế ... Chuyên mặc quần đùi mang dép Lào xông thẳng vào văn chương ...ღღ

.Di Maria and Adidas shoes

image.Di Maria and Adidas shoes

Áo dài ơi em có về đồng cỏ
Nhớ lặng nghe con dế cũ đánh đàn
Những thanh âm thơ ngây mùa thu ấy
Từ bao giờ đã hoá điệu xốn xang…

looks these kids picture , we will see almost difficulties in ourselves life being incredibly negligible!

looks these kids picture , we will see almost difficulties in ourselves life being incredibly negligible!

Một con tàu du lịch gặp nạn trên biển , trên thuyền có một đôi vợ chồng rất khó khăn mới lên đến trước mũi thuyền cứu hộ , trên thuyền cứu hộ chỉ còn thừa duy nhất một chổ ngồi . Lúc này người đàn ông để vợ mình ở lại , còn bản thân mình nhảy lên thuyền cứu hộ . Người phụ nữ đứng trên thuyền sắp chìm , hét lên với người đàn ông một câu …. Kể đến đây thầy giáo hỏi học sinh : - Các em đoán xem người phụ nữ ấy nói câu gì ? Tất cả học sinh phẩn nộ nói rằng : - Em hận anh , em đã nhìn lầm người rồi . Lúc này thầy giáo chú ý đến một cậu học sinh ngồi mãi vẫn không trả lời , liền hỏi cậu bé . Cậu học sinh nói : - Thầy ơi , em nghĩ người phụ nữ sẽ nói : nhớ chăm sóc tốt con cuả chúng ta anh nhé ! Thầy giáo ngạc nhiên hỏi : - Em nghe qua câu chuyện này rồi à ? Cậu học sinh lắc đầu : - Dạ chưa ạ ! Nhưng mẹ em trước khi mất cũng nói với ba em như vậy . Thầy giáo xúc động : - Trả lời rất đúng ! Người đàn ông được cứu sống đã trở về quê hương , một mình nuôi con gái trưởng thành . Nhiều năm sau anh ta mắc bệnh và qua đời , người con gái lúc sắp xếp kỷ vật , phát hiện cuốn nhật ký cuả bố . Hoá ra , lúc mẹ và bố ngồi trên chiếc thuyền ấy , người mẹ đã mắc bệnh nan y . Trong giây phút quyết định , người chồng đã dành lấy cơ hội sống duy nhất về phần mình . Trong cuốn nhật ký viết rằng : « Anh ước gì anh và em có thể cùng nhau chìm xuống đáy biển , nhưng anh không thể . Vì con gái chúng ta , anh chỉ có thể để em một mình ngủ một giấc ngủ dài dưới đáy đại dương sâu thẳm . Anh xin lỗi ! »Kể xong câu chuyện phòng học trở nên im ắng , các em học sinh đã hiểu được ý nghĩa cuả câu chuyện này : Thiện và ác trên thế gian có lúc lắm mối rối bời , khó lòng phân biệt . Bởi vậy , đừng nên dễ dàng nhận định người khác . Người thích chủ động thanh toán tiền , không phãi bởi vì người ta dư dả . Mà là người ta xem trọng tình bạn hơn tiền bạc . Trong công việc , người tình nguyện nhận nhiều việc về mình , không phải bởi vì người ta ngốc . Mà là người ta hiểu được ý nghĩa cuả trách nhiệm . Sau khi cãi nhau người xin lỗi trước , không phải bởi vì người ta sai . Mà là người ta trân trọng người bên cạnh mình . Người tình nguyện giúp đở người khác , không phải vì nợ người đó cái gì . Mà là người ta xem người đó là bạn

Một con tàu du lịch gặp nạn trên biển , trên thuyền có một đôi vợ chồng rất khó khăn mới lên đến trước mũi thuyền cứu hộ , trên thuyền cứu hộ chỉ còn thừa duy nhất một chổ ngồi . Lúc này người đàn ông để vợ mình ở lại , còn bản thân mình nhảy lên thuyền cứu hộ . 
Người phụ nữ đứng trên thuyền sắp chìm , hét lên với người đàn ông một câu …. 

Kể đến đây thầy giáo hỏi học sinh : 
- Các em đoán xem người phụ nữ ấy nói câu gì ? 
Tất cả học sinh phẩn nộ nói rằng : 
- Em hận anh , em đã nhìn lầm người rồi . 

Lúc này thầy giáo chú ý đến một cậu học sinh ngồi mãi vẫn không trả lời , liền hỏi cậu bé . Cậu học sinh nói : 
- Thầy ơi , em nghĩ người phụ nữ sẽ nói : nhớ chăm sóc tốt con cuả chúng ta anh nhé ! 
Thầy giáo ngạc nhiên hỏi : 
- Em nghe qua câu chuyện này rồi à ? 
Cậu học sinh lắc đầu : 
- Dạ chưa ạ ! Nhưng mẹ em trước khi mất cũng nói với ba em như vậy . 
Thầy giáo xúc động : 
- Trả lời rất đúng ! 

Người đàn ông được cứu sống đã trở về quê hương , một mình nuôi con gái trưởng thành . Nhiều năm sau anh ta mắc bệnh và qua đời , người con gái lúc sắp xếp kỷ vật , phát hiện cuốn nhật ký cuả bố . Hoá ra , lúc mẹ và bố ngồi trên chiếc thuyền ấy , người mẹ đã mắc bệnh nan y . Trong giây phút quyết định , người chồng đã dành lấy cơ hội sống duy nhất về phần mình . 

Trong cuốn nhật ký viết rằng : 
« Anh ước gì anh và em có thể cùng nhau chìm xuống đáy biển , nhưng anh không thể . Vì con gái chúng ta , anh chỉ có thể để em một mình ngủ một giấc ngủ dài dưới đáy đại dương sâu thẳm . Anh xin lỗi ! »

Kể xong câu chuyện phòng học trở nên im ắng , các em học sinh đã hiểu được ý nghĩa cuả câu chuyện này : Thiện và ác trên thế gian có lúc lắm mối rối bời , khó lòng phân biệt . Bởi vậy , đừng nên dễ dàng nhận định người khác . 

Người thích chủ động thanh toán tiền , không phãi bởi vì người ta dư dả . Mà là người ta xem trọng tình bạn hơn tiền bạc . 

Trong công việc , người tình nguyện nhận nhiều việc về mình , không phải bởi vì người ta ngốc . Mà là người ta hiểu được ý nghĩa cuả trách nhiệm . 

Sau khi cãi nhau người xin lỗi trước , không phải bởi vì người ta sai . Mà là người ta trân trọng người bên cạnh mình . 

Người tình nguyện giúp đở người khác , không phải vì nợ người đó cái gì . Mà là người ta xem người đó là bạn

Tôi có dịp được tham dự một hội nghị, do Bộ Khoa học và công nghệ chủ trì, bàn về định hướng chiến lược phát triển công nghệ cao của Việt Nam. Từ lâu tôi đã không còn nghiên cứu khoa học, nên về cơ bản tôi chả hiểu các báo cáo nói gì, trừ phần kiến nghị với Nhà nước. 

Tổng hợp các kiến nghị này, có thể thấy các nhà khoa học nêu lên 3 vấn bao gồm:

1. Chế độ ưu đãi cho các nhà khoa học quá thấp. Đề nghị Nhà nước có chính sách ưu đãi tốt hơn đối với các nhà khoa học.

2. Các phát minh sáng chế khoa học - kỹ thuật - công nghệ của các nhà khoa học Việt Nam không được các doanh nghiệp trong nước tin tưởng đưa vào ứng dụng. Đề nghị Nhà nước có cơ chế hạn chế các doanh nghiệp mua công nghệ quốc tế, nếu các công nghệ này có thể sản xuất được trong nước.

3. Công nghệ cao là cách duy nhất để đi tắt đón đầu. Đề nghị Nhà nước đầu tư ngân sách thích đáng cho chiến lược “Ưu tiên phát triển công nghệ cao”.

Thú thật là tôi hơi bị choáng trước những kiến nghị này. Khoa học Việt Nam từ lâu đã không còn là một động lực quan trọng để thúc đẩy kinh tế phát triển. Xa rời thực tế, các đề tài nghiên cứu khoa học Việt Nam hiện nay chỉ giỏi tiêu tiền y như thời bao cấp, mà không hề quan tâm đến hiệu quả.

1. Tôi nêu lên câu hỏi, tại sao phải có chính sách ưu đãi đặc biệt với các nhà khoa học? Tôi tưởng, chỉ có những người khuyết tật hoặc thiểu năng trí tuệ, không thể tự nuôi bản thân, mới cần Nhà nước có chính sách ưu đãi chứ. Các nhà khoa học đều là những người thông minh, được đào tạo đầy đủ, thì tại sao lại cần chính sách ưu đãi cho họ? Các doanh nghiệp sẵn sàng trả lương rất cao cho các chuyên gia khoa học công nghệ, để nâng cao năng lực cạnh tranh. Nếu họ thực sự có tài thì chắc chắn không thiếu đất để dụng võ. Tại sao Nhà nước phải có chính sách ưu đãi cho người tài?

2. Rất nhiều các phát minh sáng chế - kết quả của các đề tài nghiên cứu khoa học trong nhiều năm qua, chỉ nằm trong kho lưu trữ mà không được ai khai thác. Tại sao? Vì hầu hết các nghiên cứu đó không xuất phát từ đặt hàng của doanh nghiệp. Nhiều đề tài được dựng lên chỉ là cái cớ để có kinh phí nuôi các nhà khoa học! Trong nền kinh tế thị trường toàn cầu hóa, chúng ta cần hiểu rằng, các doanh nghiệp phải đứng trước sức ép cạnh tranh, vì thế, công nghệ họ sử dụng phải là công nghệ giúp họ nâng cao năng lực canh tranh với các đối thủ trong khu vực và thế giới. Không thể bắt họ sử dụng công nghệ do Việt Nam sản xuất để rồi ngày càng tụt hậu so với đối thủ.

3. Tôi cũng nêu lên câu hỏi, Việt Nam có lợi thế cạnh tranh gì trong việc nghiên cứu sản xuất công nghệ cao? Chúng ta không có phòng thí nghiệm hiện đại. Chúng ta không có công nghệ lõi. Chúng ta không có khả năng đưa ra các tiêu chuẩn công nghiệp quốc tế cũng như không có khả năng dự đoán xu hướng tiếp theo. Đội ngũ cán bộ nghiên cứu khoa học công nghệ của chúng ta, nếu nghiêm túc nhìn nhận, là ít về số lượng và yếu về chất lượng. Việt Nam cũng chưa có thương hiệu của một quốc gia công nghệ cao.

Tại sao lại là “ưu tiên phát triển công nghệ cao”? Sản xuất máy bay có phải là công nghệ cao không? Tất nhiên là cao rồi. Việt Nam có thể sản xuất được máy bay hiện đại như Boeing không? Tất nhiên là được. Vậy tại sao chúng ta không ưu tiên sản xuất máy bay? Đơn giản vì, dù chúng ta sản xuất ra được máy bay, chắc gì có ai dám bay. Chưa kể, với đầu tư lớn, số lượng sản phẩm ít, giá thành sẽ rất cao, chúng ta cũng không có khả năng cạnh tranh với Boeing, Airbus,…

Vì thế tôi cho rằng:

- Nhà nước không cần phải có chính sách ưu đãi đặc biệt gì cho các nhà khoa học. Nếu họ thực sự tài năng, họ phải tìm được chỗ đứng cho mình trong nền kinh tế Việt Nam năng động hội nhập quốc tế.

- Bỏ hết các đề tài nghiên cứu với mục tiêu “nuôi sống các nhà khoa học”. Các nhà khoa học cần sớm thích nghi với cơ chế thị trường, nghiên cứu cái gì cũng phải bắt đầu từ người đặt hàng. Nhà nước chỉ nên cấp ngân sách cho các đề tài nghiên cứu đặc biệt cấp quốc gia, mà người đặt hàng chính là Nhà nước.

- Không nên phân biệt công nghệ cao hay thấp. Không nên ưu tiên phát triển công nghệ cao. Công nghệ nào giúp các doanh nghiệp Việt Nam tiết kiệm hơn, năng suất lao động cao hơn, khả năng cạnh tranh tốt hơn,… thì đó là những công nghệ chúng ta cần ưu tiên đầu tư.

Nếu không thay đổi, các Viện nghiên cứu cũng như các nhà khoa học ở Việt Nam sẽ tiếp tục đóng vai trò là người tiêu tiền ngân sách kém hiệu quả nhất.
.
.
.
~~HOANG MINH CHAU~~
Anh minh hoa : Senior Fellow của Texas Instrument Lê Duy Loan , cùng 3 tác giả đội CHIP FC: Lâm Xuân Hùng, Phạm Hữu Nhân, Phạm Văn Vinh đến từ Trường ĐH Bách khoa TP Hồ Chí Minh. Với đề tài: Ngôi nhà thông minh (Smart Home)  

Tôi có dịp được tham dự một hội nghị, do Bộ Khoa học và công nghệ chủ trì, bàn về định hướng chiến lược phát triển công nghệ cao của Việt Nam. Từ lâu tôi đã không còn nghiên cứu khoa học, nên về cơ bản tôi chả hiểu các báo cáo nói gì, trừ phần kiến nghị với Nhà nước. 

Tổng hợp các kiến nghị này, có thể thấy các nhà khoa học nêu lên 3 vấn bao gồm:

1. Chế độ ưu đãi cho các nhà khoa học quá thấp. Đề nghị Nhà nước có chính sách ưu đãi tốt hơn đối với các nhà khoa học.

2. Các phát minh sáng chế khoa học - kỹ thuật - công nghệ của các nhà khoa học Việt Nam không được các doanh nghiệp trong nước tin tưởng đưa vào ứng dụng. Đề nghị Nhà nước có cơ chế hạn chế các doanh nghiệp mua công nghệ quốc tế, nếu các công nghệ này có thể sản xuất được trong nước.

3. Công nghệ cao là cách duy nhất để đi tắt đón đầu. Đề nghị Nhà nước đầu tư ngân sách thích đáng cho chiến lược “Ưu tiên phát triển công nghệ cao”.

Thú thật là tôi hơi bị choáng trước những kiến nghị này. Khoa học Việt Nam từ lâu đã không còn là một động lực quan trọng để thúc đẩy kinh tế phát triển. Xa rời thực tế, các đề tài nghiên cứu khoa học Việt Nam hiện nay chỉ giỏi tiêu tiền y như thời bao cấp, mà không hề quan tâm đến hiệu quả.

1. Tôi nêu lên câu hỏi, tại sao phải có chính sách ưu đãi đặc biệt với các nhà khoa học? Tôi tưởng, chỉ có những người khuyết tật hoặc thiểu năng trí tuệ, không thể tự nuôi bản thân, mới cần Nhà nước có chính sách ưu đãi chứ. Các nhà khoa học đều là những người thông minh, được đào tạo đầy đủ, thì tại sao lại cần chính sách ưu đãi cho họ? Các doanh nghiệp sẵn sàng trả lương rất cao cho các chuyên gia khoa học công nghệ, để nâng cao năng lực cạnh tranh. Nếu họ thực sự có tài thì chắc chắn không thiếu đất để dụng võ. Tại sao Nhà nước phải có chính sách ưu đãi cho người tài?

2. Rất nhiều các phát minh sáng chế - kết quả của các đề tài nghiên cứu khoa học trong nhiều năm qua, chỉ nằm trong kho lưu trữ mà không được ai khai thác. Tại sao? Vì hầu hết các nghiên cứu đó không xuất phát từ đặt hàng của doanh nghiệp. Nhiều đề tài được dựng lên chỉ là cái cớ để có kinh phí nuôi các nhà khoa học! Trong nền kinh tế thị trường toàn cầu hóa, chúng ta cần hiểu rằng, các doanh nghiệp phải đứng trước sức ép cạnh tranh, vì thế, công nghệ họ sử dụng phải là công nghệ giúp họ nâng cao năng lực canh tranh với các đối thủ trong khu vực và thế giới. Không thể bắt họ sử dụng công nghệ do Việt Nam sản xuất để rồi ngày càng tụt hậu so với đối thủ.

3. Tôi cũng nêu lên câu hỏi, Việt Nam có lợi thế cạnh tranh gì trong việc nghiên cứu sản xuất công nghệ cao? Chúng ta không có phòng thí nghiệm hiện đại. Chúng ta không có công nghệ lõi. Chúng ta không có khả năng đưa ra các tiêu chuẩn công nghiệp quốc tế cũng như không có khả năng dự đoán xu hướng tiếp theo. Đội ngũ cán bộ nghiên cứu khoa học công nghệ của chúng ta, nếu nghiêm túc nhìn nhận, là ít về số lượng và yếu về chất lượng. Việt Nam cũng chưa có thương hiệu của một quốc gia công nghệ cao.

Tại sao lại là “ưu tiên phát triển công nghệ cao”? Sản xuất máy bay có phải là công nghệ cao không? Tất nhiên là cao rồi. Việt Nam có thể sản xuất được máy bay hiện đại như Boeing không? Tất nhiên là được. Vậy tại sao chúng ta không ưu tiên sản xuất máy bay? Đơn giản vì, dù chúng ta sản xuất ra được máy bay, chắc gì có ai dám bay. Chưa kể, với đầu tư lớn, số lượng sản phẩm ít, giá thành sẽ rất cao, chúng ta cũng không có khả năng cạnh tranh với Boeing, Airbus,…

Vì thế tôi cho rằng:

- Nhà nước không cần phải có chính sách ưu đãi đặc biệt gì cho các nhà khoa học. Nếu họ thực sự tài năng, họ phải tìm được chỗ đứng cho mình trong nền kinh tế Việt Nam năng động hội nhập quốc tế.

- Bỏ hết các đề tài nghiên cứu với mục tiêu “nuôi sống các nhà khoa học”. Các nhà khoa học cần sớm thích nghi với cơ chế thị trường, nghiên cứu cái gì cũng phải bắt đầu từ người đặt hàng. Nhà nước chỉ nên cấp ngân sách cho các đề tài nghiên cứu đặc biệt cấp quốc gia, mà người đặt hàng chính là Nhà nước.

- Không nên phân biệt công nghệ cao hay thấp. Không nên ưu tiên phát triển công nghệ cao. Công nghệ nào giúp các doanh nghiệp Việt Nam tiết kiệm hơn, năng suất lao động cao hơn, khả năng cạnh tranh tốt hơn,… thì đó là những công nghệ chúng ta cần ưu tiên đầu tư.

Nếu không thay đổi, các Viện nghiên cứu cũng như các nhà khoa học ở Việt Nam sẽ tiếp tục đóng vai trò là người tiêu tiền ngân sách kém hiệu quả nhất.

.

.

.

~~HOANG MINH CHAU~~

Anh minh hoa : Senior Fellow của Texas Instrument Lê Duy Loan , cùng 3 tác giả đội CHIP FC: Lâm Xuân Hùng, Phạm Hữu Nhân, Phạm Văn Vinh đến từ Trường ĐH Bách khoa TP Hồ Chí Minh. Với đề tài: Ngôi nhà thông minh (Smart Home)  

Tôi từng chứng kiến vô số những tay trẻ gục ngã giữa đường, gục ngã chỉ sau 1-2 năm ra trường, chỉ sau vài năm hào hứng và đầy tự tin về giấc mơ 1 triệu đô trước tuổi 30. Ảo tưởng!Tôi gọi đó là thế hệ “Cha giàu, con nghèo” khi có quá nhiều bạn trẻ ảo tưởng rằng sự giàu có đến nếu chỉ cần đọc thuộc làu cuốn sách Cha giàu, Cha nghèo, ảo tưởng về đầu tư tài chính, về thành lập công ty trước khi rời ghế nhà trường. Ảo tưởng về một thứ “đi tắt, đón đầu” ! Dĩ nhiên, không phải tất cả đều thất bại, nhưng hầu hết. Chỉ có vài người thành công, rồi thành công ấy lại được tô vẽ khiến những đứa trẻ khác ảo tưởng. Và kể cả vài sự thành công được tô vẽ đó cũng không biết sẽ màu mè được bao nhiêu lâu. Vô số xác chết doanh nghiệp, vô số những giấc mơ, tham vọng tan biến chỉ sau vài tháng bước chân vào công cuộc kinh doanh phũ phàng. Và những kẻ bại trận đó không nói một lời hoặc âm thầm cam chịu rồi từ từ biến mất…Mơ một giấc mơ đẹp, bạn chỉ mất một ngày nhưng để có kỹ năng phát triển bản thân, làm nền tảng cho thành công của cả cuộc đời, bạn cần từ 5 năm tới 10 năm miệt mài, thậm chí cần cả cuộc đời không ngừng rèn luyện, trau dồi kỹ năng. Và bạn cần bắt đầu từ 14-15 tuổi hoặc sớm hơn chứ không phải chờ đến 25 tuổi, khi đã nếm trải thất bại, vét sạch số tiền tự mình tích góp được hoặc của bố mẹ tin tưởng giao cho. Và để thành công, bạn không cần gì khác ngoài những mơ ước, mục tiêu, sự nỗ lực không ngừng và nhất là phải trang bị cho bản thân những kỹ năng quan trọng, cần thiết đế hiện thực hóa những ước mơ đó.Mười hay mười lăm năm trước, tôi rất ngạc nhiên khi gặp những “đại gia” thực sự của Việt Nam, với những kỹ năng điêu luyện và thành thạo đến mức khó tin. Họ không có điều kiện học hành bài bản như hầu hết các bạn trẻ hiện nay, nhưng kỹ năng hoạch định kế hoạch, phác thảo tầm nhìn, tư duy, nói, viết, thuyết phục của họ thật tuyệt vời.Nhiều người trong số đó khi lập nghiệp chưa từng nghĩ sẽ sau này họ trở thành tỷ phú, họ đơn giản chỉ muốn làm việc với niềm đam mê chế tạo ra con xe, sản xuất cái quạt, chiếc đồng hồ… Tôi đã có dịp chứng kiến một “đại gia” ngồi chỉ bảo tỉ mỉ cho 3 kỹ sư thế hệ 7X, 8X từng chi tiết cần sửa của chiếc xe khách. Ông ta mới chỉ tốt nghiệp đại học Mỏ. Cũng chính “đại gia” đó đã phác ra mô hình khu trang trại bằng những que diêm cho đám kiến trúc sư học hành bài bản ngồi lọ mọ thiết kế chi tiết sau này. Tôi cũng từng nghe kể về kỹ năng của đại gia V., người đã chỉ cho các kỹ sư của mình từng vị trí rồi cách thức xây dựng của các tòa nhà trong cả một khu dự án hàng chục hecta. Bạn đừng cho rằng họ chỉ có tham vọng. Đừng nhầm lẫn rằng họ chỉ có mong muốn làm giàu. Đừng nghĩ họ chỉ quan tâm đến toàn cục hay vẻ bề ngoài.Tôi tin chắc những con người thành đạt đó thực sự nắm rõ về ngành nghề của họ hơn những kẻ tự xưng là chuyên gia, hay nhà chuyên môn chỉ biết nói nhăng nói cuội. Donald Trump chắc chắn không chỉ có tư duy kinh doanh, mà còn có tư duy về thiết kế hơn bất cứ tay kiến trúc sư hay thiết kế nào; Bill Gates không chỉ biết đến kiếm tiền mà còn nắm rõ các khối lập trình rồi diễn đạt nó cho đám lập trình viên, và còn rất nhiều bài học hữu ích từ những nhân vật nổi tiếng thành công khác nữa. Tôi mê say tìm hiểu về Warrent Buffett qua cuốn sách Warrent Buffett – Sự hình thành một nhà tư bản Mỹ , đặc biệt là giai đoạn ấu thơ của ông. Bây giờ, nhiều người nói chỉ cần học các nguyên tắc đầu tư của ông là có thể kiếm tiền, giàu như ông. Này, đừng nhầm như thế. Đừng ảo tưởng rằng chỉ cần đọc qua loa vài nguyên tắc của ông rồi áp dụng nó để kiếm tiền. Nếu đọc kỹ hơn, bạn sẽ hiểu rằng, đằng sau những nguyên tắc tưởng như đơn giản chỉ cần học trong vài tuần là cả một quá khứ, bề dày kinh nghiệm hàng chục năm quen thuộc với các con số, quen thuộc với hoạt động doanh nghiệp… Từ Henry Ford, Sam Walton cho đến Steve Jobs, tất cả họ đều giống nhau, tỉ mỉ trong từng chi tiết công việc với những kỹ năng tuyệt vời. Ai có thể tự tin rằng mình giỏi thuyết trình như Steve Jobs? Ai tự tin đã gõ búa nhiều như Henry Ford? Ai tự tin chú ý đến từng cái tăm, từng sợi chỉ trong từng cửa hàng bán lẻ như Sam Walton…? Trong tất cả mọi cuốn sách về các nhân vật lịch sử, chính trị gia, doanh nhân… tôi luôn dành mối quan tâm hàng đầu đến thời niên thiếu của họ. Tôi tò mò muốn tìm hiểu và khám phá xem họ đọc gì, làm gì, nghĩ như thế nào, rèn luyện ra sao… Sau này, nhiều hội thảo đều đề cập đến bí quyết làm giàu của W.Buffett và cuối cùng đưa ra lời khuyên rằng, hãy đầu tư theo cách của ông ta, bạn nhất định sẽ giàu. Thật điên rồ và ảo tưởng hết sức! Thử nghĩ xem, nếu bạn không có tố chất như W. Buffett, không nỗ lực rèn luyện suốt thuở thiếu thời, cũng không có kỹ năng thành thạo như ông, bạn sẽ không bao giờ giàu như ông ta chỉ thuần túy nhờ vào việc học các nguyên tắc đầu tư.Bạn có thể đọc đến hàng trăm, hàng nghìn cuốn sách, nhưng điều then chốt nhất là bạn phải rèn luyện. Nếu muốn giỏi viết lách, bạn phải tập viết thư một trăm lần, thậm chí cả nghìn lần. Nếu muốn biết cách thuyết trình, bạn phải tập nói lưu loát, trình bày rõ ràng quan điểm của mình trước bạn bè, trước nhóm, rồi cho đến đám đông, không phải dăm mười lần mà hàng trăm, hàng nghìn lần. Nếu muốn lên kế hoạch tốt, bạn phải tập tành tỉ mỉ, chi tiết từ những bản kế hoạch nhỏ, dần dần đến kế hoạch cho những việc lớn hơn, kế hoạch cho 1 ngày, 1 tuần, rồi 1 tháng, 1 năm, 5 rồi 10 năm… Hãy hành động ngay từ hôm nay bằng cách trau dồi và hoàn thiện những kỹ năng của bản thân, nỗ lực làm việc, làm chủ cỗ xe thành công, làm chủ cuộc sống của bạn!
.
.
.
~~NGUYEN CANH BINH~~

Tôi từng chứng kiến vô số những tay trẻ gục ngã giữa đường, gục ngã chỉ sau 1-2 năm ra trường, chỉ sau vài năm hào hứng và đầy tự tin về giấc mơ 1 triệu đô trước tuổi 30. Ảo tưởng!

Tôi gọi đó là thế hệ “Cha giàu, con nghèo” khi có quá nhiều bạn trẻ ảo tưởng rằng sự giàu có đến nếu chỉ cần đọc thuộc làu cuốn sách Cha giàu, Cha nghèo, ảo tưởng về đầu tư tài chính, về thành lập công ty trước khi rời ghế nhà trường. Ảo tưởng về một thứ “đi tắt, đón đầu” ! Dĩ nhiên, không phải tất cả đều thất bại, nhưng hầu hết. Chỉ có vài người thành công, rồi thành công ấy lại được tô vẽ khiến những đứa trẻ khác ảo tưởng. Và kể cả vài sự thành công được tô vẽ đó cũng không biết sẽ màu mè được bao nhiêu lâu. Vô số xác chết doanh nghiệp, vô số những giấc mơ, tham vọng tan biến chỉ sau vài tháng bước chân vào công cuộc kinh doanh phũ phàng. Và những kẻ bại trận đó không nói một lời hoặc âm thầm cam chịu rồi từ từ biến mất…

Mơ một giấc mơ đẹp, bạn chỉ mất một ngày nhưng để có kỹ năng phát triển bản thân, làm nền tảng cho thành công của cả cuộc đời, bạn cần từ 5 năm tới 10 năm miệt mài, thậm chí cần cả cuộc đời không ngừng rèn luyện, trau dồi kỹ năng. Và bạn cần bắt đầu từ 14-15 tuổi hoặc sớm hơn chứ không phải chờ đến 25 tuổi, khi đã nếm trải thất bại, vét sạch số tiền tự mình tích góp được hoặc của bố mẹ tin tưởng giao cho. Và để thành công, bạn không cần gì khác ngoài những mơ ước, mục tiêu, sự nỗ lực không ngừng và nhất là phải trang bị cho bản thân những kỹ năng quan trọng, cần thiết đế hiện thực hóa những ước mơ đó.

Mười hay mười lăm năm trước, tôi rất ngạc nhiên khi gặp những “đại gia” thực sự của Việt Nam, với những kỹ năng điêu luyện và thành thạo đến mức khó tin. Họ không có điều kiện học hành bài bản như hầu hết các bạn trẻ hiện nay, nhưng kỹ năng hoạch định kế hoạch, phác thảo tầm nhìn, tư duy, nói, viết, thuyết phục của họ thật tuyệt vời.

Nhiều người trong số đó khi lập nghiệp chưa từng nghĩ sẽ sau này họ trở thành tỷ phú, họ đơn giản chỉ muốn làm việc với niềm đam mê chế tạo ra con xe, sản xuất cái quạt, chiếc đồng hồ… Tôi đã có dịp chứng kiến một “đại gia” ngồi chỉ bảo tỉ mỉ cho 3 kỹ sư thế hệ 7X, 8X từng chi tiết cần sửa của chiếc xe khách. Ông ta mới chỉ tốt nghiệp đại học Mỏ. Cũng chính “đại gia” đó đã phác ra mô hình khu trang trại bằng những que diêm cho đám kiến trúc sư học hành bài bản ngồi lọ mọ thiết kế chi tiết sau này. Tôi cũng từng nghe kể về kỹ năng của đại gia V., người đã chỉ cho các kỹ sư của mình từng vị trí rồi cách thức xây dựng của các tòa nhà trong cả một khu dự án hàng chục hecta. Bạn đừng cho rằng họ chỉ có tham vọng. Đừng nhầm lẫn rằng họ chỉ có mong muốn làm giàu. Đừng nghĩ họ chỉ quan tâm đến toàn cục hay vẻ bề ngoài.

Tôi tin chắc những con người thành đạt đó thực sự nắm rõ về ngành nghề của họ hơn những kẻ tự xưng là chuyên gia, hay nhà chuyên môn chỉ biết nói nhăng nói cuội. Donald Trump chắc chắn không chỉ có tư duy kinh doanh, mà còn có tư duy về thiết kế hơn bất cứ tay kiến trúc sư hay thiết kế nào; Bill Gates không chỉ biết đến kiếm tiền mà còn nắm rõ các khối lập trình rồi diễn đạt nó cho đám lập trình viên, và còn rất nhiều bài học hữu ích từ những nhân vật nổi tiếng thành công khác nữa. 

Tôi mê say tìm hiểu về Warrent Buffett qua cuốn sách Warrent Buffett – Sự hình thành một nhà tư bản Mỹ , đặc biệt là giai đoạn ấu thơ của ông. Bây giờ, nhiều người nói chỉ cần học các nguyên tắc đầu tư của ông là có thể kiếm tiền, giàu như ông. Này, đừng nhầm như thế. Đừng ảo tưởng rằng chỉ cần đọc qua loa vài nguyên tắc của ông rồi áp dụng nó để kiếm tiền. Nếu đọc kỹ hơn, bạn sẽ hiểu rằng, đằng sau những nguyên tắc tưởng như đơn giản chỉ cần học trong vài tuần là cả một quá khứ, bề dày kinh nghiệm hàng chục năm quen thuộc với các con số, quen thuộc với hoạt động doanh nghiệp… 

Từ Henry Ford, Sam Walton cho đến Steve Jobs, tất cả họ đều giống nhau, tỉ mỉ trong từng chi tiết công việc với những kỹ năng tuyệt vời. Ai có thể tự tin rằng mình giỏi thuyết trình như Steve Jobs? Ai tự tin đã gõ búa nhiều như Henry Ford? Ai tự tin chú ý đến từng cái tăm, từng sợi chỉ trong từng cửa hàng bán lẻ như Sam Walton…? Trong tất cả mọi cuốn sách về các nhân vật lịch sử, chính trị gia, doanh nhân… tôi luôn dành mối quan tâm hàng đầu đến thời niên thiếu của họ. Tôi tò mò muốn tìm hiểu và khám phá xem họ đọc gì, làm gì, nghĩ như thế nào, rèn luyện ra sao… Sau này, nhiều hội thảo đều đề cập đến bí quyết làm giàu của W.Buffett và cuối cùng đưa ra lời khuyên rằng, hãy đầu tư theo cách của ông ta, bạn nhất định sẽ giàu. Thật điên rồ và ảo tưởng hết sức! Thử nghĩ xem, nếu bạn không có tố chất như W. Buffett, không nỗ lực rèn luyện suốt thuở thiếu thời, cũng không có kỹ năng thành thạo như ông, bạn sẽ không bao giờ giàu như ông ta chỉ thuần túy nhờ vào việc học các nguyên tắc đầu tư.


Bạn có thể đọc đến hàng trăm, hàng nghìn cuốn sách, nhưng điều then chốt nhất là bạn phải rèn luyện. Nếu muốn giỏi viết lách, bạn phải tập viết thư một trăm lần, thậm chí cả nghìn lần. Nếu muốn biết cách thuyết trình, bạn phải tập nói lưu loát, trình bày rõ ràng quan điểm của mình trước bạn bè, trước nhóm, rồi cho đến đám đông, không phải dăm mười lần mà hàng trăm, hàng nghìn lần. Nếu muốn lên kế hoạch tốt, bạn phải tập tành tỉ mỉ, chi tiết từ những bản kế hoạch nhỏ, dần dần đến kế hoạch cho những việc lớn hơn, kế hoạch cho 1 ngày, 1 tuần, rồi 1 tháng, 1 năm, 5 rồi 10 năm… Hãy hành động ngay từ hôm nay bằng cách trau dồi và hoàn thiện những kỹ năng của bản thân, nỗ lực làm việc, làm chủ cỗ xe thành công, làm chủ cuộc sống của bạn!

.

.

.

~~NGUYEN CANH BINH~~

Vì trinh tiết, Hội sẽ chỉ quan hệ khi nào Hội biết chắc Hội đã có thai.

Vì trinh tiết, Hội sẽ chỉ quan hệ khi nào Hội biết chắc Hội đã có thai.

Very nice shadow light

Được và mất

Được và mất

Một vạt nước sóng sánh rơi Ướt vai cô gái vừa rời bến sông

Một vạt nước sóng sánh rơi
Ướt vai cô gái vừa rời bến sông

Vẫn ko thảm bằng mấy hôm tiêu chảy =))

Vẫn ko thảm bằng mấy hôm tiêu chảy =))

Bóng chiều không thẳm, không vàng vọt… Sao đầy hoàng hôn trong mắt trong ?

Bóng chiều không thẳm, không vàng vọt…
Sao đầy hoàng hôn trong mắt trong ?

Here is #life

Here is #life

#mooncake #diy by HUONG THAO COFFEE

Phụ nữ trong thai kỳ nên  Ăn nhiều dầu cá (cá mòi, các hồi, cá thu). Không chỉ là nguyên tố thiết yếu cho sự phát triển của não bộ và đôi mắt của thai nhi mà còn giảm nguy cơ sinh non ở bạn.

Phụ nữ trong thai kỳ nên Ăn nhiều dầu cá (cá mòi, các hồi, cá thu). Không chỉ là nguyên tố thiết yếu cho sự phát triển của não bộ và đôi mắt của thai nhi mà còn giảm nguy cơ sinh non ở bạn.

  • Tag cloud
  • đẹp hơm?
    đẹp hơm?
  • Search CuongDC
  • Loading

    Creative Commons Attribution Share-alike 3.0 Tumblr Theme ( Comic5 ) by Jiew Meng mod by CuongDC