CuongDC

Sống nội tâm - mê ngoại hình, hay xúi người ta hãy sống tử tế ... Chuyên mặc quần đùi mang dép Lào xông thẳng vào văn chương ...ღღ

[quảng cáo] - chủ để ngắn nhất độc nhất lịch sử PBN. ko như mọi khi, Thúy Nga ko công bố giá vé công khai, ai thích thì alo book vé

S là Viet Nam S là 3 dòng Sông uốn quanh những miền đất thân yêuS là hạt sương lung linh trên những nụ hoa tình chớm nởS cũng là sầu khúc của những cuộc tình bất hạnhS là chủ đề độc đáo của PBN 111 TICKETS ON SALE NOW 714-894-5811

[quảng cáo] - chủ để ngắn nhất độc nhất lịch sử PBN. ko như mọi khi, Thúy Nga ko công bố giá vé công khai, ai thích thì alo book vé

S là Viet Nam 
S là 3 dòng Sông uốn quanh những miền đất thân yêu
S là hạt sương lung linh trên những nụ hoa tình chớm nở
S cũng là sầu khúc của những cuộc tình bất hạnh
S là chủ đề độc đáo của PBN 111 

TICKETS ON SALE NOW 714-894-5811

Trinh tiết: Câu nói hay nhất trong năm mình đã được nghe từ một cô bé 23 tuổi: “Tại sao mày phải giữ gìn trinh tiết, trong khi đó sau khi cưới một lão chồng, mày sẽ làm tình zới lão 50 năm tiếp theo?”. Vậy đó, thực ra cái chiện trinh tiết của phụ nữ nó cũng phù phiếm như chiện anh đàn ông lần đầu tiên lên giường với cô nào zậy thôi. Xong là hết :)) Rồi từ đó trở đi cuộc sống tiếp diễn bình thường, hổng có ai chết đâu, nên các em hãy yên tâm.
Vậy nên, tất cả những cô gái nào - đem cái câu này “Tôi đã hiến thân cho anh, anh phải có trách nhiệm với cuộc đời tôi” - để hù dọa một gã đàn ông cô yêu, thì đó là lúc cô tự quy hoạch cuộc đời mình vào một cái “chuồng” của một tình yêu không có tự do và bình đẳng. Và cô gái nào, sau khi đã hết yêu đương với một anh chàng, thì lập tức chửi ảnh là: “Anh đã lừa tôi!” - thì cũng là khoảnh khắc cô hạ thấp sự đáng trân trọng của chính mình xuống. Hổng có ai lên giường mà… bị lừa hết, trừ khi bị hiếp dâm. Và nếu là hiếp dâm, thì đó không phải tình yêu, vậy thì cô nên đi kiện để ảnh vô tù mọt gông đi.
Mọi yêu đương xuất phát từ lòng tự nguyện cũng nên được hành xử bằng trách nhiệm tự nguyện. Tự nguyện yêu có nghĩa là tự nguyện hiểu những sự tự nhiên kéo theo đó, ví dụ như có thai, tự bảo vệ mình khỏi bệnh tình dục, tự ngừa thai, tự chăm sóc sự an toàn cho chính mình.Đàn ông, về đa số, sẽ không mất thì giờ để… ngừa thai dùm bạn gái. Và cũng về cơ bản, đó không phải thân thể của họ nên họ không thể lo lắng như tự các cô gái lo lắng cho bản thân mình.
Ngoài trách nhiệm tự nguyện đó ra, em gái cũng không nên mất thì giờ để đau khổ cùng cực với những lời đàm tiếu xấu xí xung quanh mình. Ví dụ, bà hàng xóm nói “con đấy là đồ gái hư hỏng”, ví dụ cô bạn gái cùng lớp nói: “Nhỏ đó ngủ với thằng X rồi, lăng nhăng lắm.” – Về cơ bản, hãy hiểu thế này, những phụ nữ nào mất thì giờ xầm xì và nói xấu em, đó là những phụ nữ không yêu thương ai và… quá rảnh. Em không béo lên hay gầy đi vì những chiện vớ vỉn đó, nên không nên mất thì giờ dằn vặt và bớt yêu bản thân đi. Có một cậu bạn trai không làm em sang trọng lên, mất một anh bồ cũng không làm em hèn hạ đi, đó chỉ là khi mình yêu đương và đau khổ trong tình yêu. Đó là lẽ thường thường mọi người trong đời này đều gặp phải.
Còn các em gái, sự thật phũ phàng (và tuyệt vời :)) là trong đời này em sẽ làm tình hàng trăm nghìn lần, nên xong lần đầu tiên thì em đừng vội nghĩ là cuộc đời mình đã kết thúc trong sự định đoạt của cậu bạn trai ấy, kiểu như phải vật vã gào khóc để ảnh lấy mình làm vợ, có thai để ép ảnh cưới mình hoặc ném mắm tôm vô nhà ảnh để chửi là: “Anh đã lừa tôi!”
Mình là phụ nữ mà, mình nên yêu đương tuyệt đỉnh và đừng sợ bất cứ gì, miễn là phải tự bảo vệ cơ thể mình.
Vậy thôi, cứ yêu đương với tuổi trẻ mĩ mãn này, cuộc đời không thể nào rực rỡ hơn lúc này, đừng mất thì giờ với những kẻ già nua và đang ganh tị với em trong cái lốt của đạo đức trá hình.
Họ không thể nào trẻ và tuyệt vời như em được đâu!…

.
.
.
~KHAI DON~

Trinh tiết: Câu nói hay nhất trong năm mình đã được nghe từ một cô bé 23 tuổi: “Tại sao mày phải giữ gìn trinh tiết, trong khi đó sau khi cưới một lão chồng, mày sẽ làm tình zới lão 50 năm tiếp theo?”. Vậy đó, thực ra cái chiện trinh tiết của phụ nữ nó cũng phù phiếm như chiện anh đàn ông lần đầu tiên lên giường với cô nào zậy thôi. Xong là hết :)) Rồi từ đó trở đi cuộc sống tiếp diễn bình thường, hổng có ai chết đâu, nên các em hãy yên tâm.

Vậy nên, tất cả những cô gái nào - đem cái câu này “Tôi đã hiến thân cho anh, anh phải có trách nhiệm với cuộc đời tôi” - để hù dọa một gã đàn ông cô yêu, thì đó là lúc cô tự quy hoạch cuộc đời mình vào một cái “chuồng” của một tình yêu không có tự do và bình đẳng. Và cô gái nào, sau khi đã hết yêu đương với một anh chàng, thì lập tức chửi ảnh là: “Anh đã lừa tôi!” - thì cũng là khoảnh khắc cô hạ thấp sự đáng trân trọng của chính mình xuống. Hổng có ai lên giường mà… bị lừa hết, trừ khi bị hiếp dâm. Và nếu là hiếp dâm, thì đó không phải tình yêu, vậy thì cô nên đi kiện để ảnh vô tù mọt gông đi.

Mọi yêu đương xuất phát từ lòng tự nguyện cũng nên được hành xử bằng trách nhiệm tự nguyện. Tự nguyện yêu có nghĩa là tự nguyện hiểu những sự tự nhiên kéo theo đó, ví dụ như có thai, tự bảo vệ mình khỏi bệnh tình dục, tự ngừa thai, tự chăm sóc sự an toàn cho chính mình.Đàn ông, về đa số, sẽ không mất thì giờ để… ngừa thai dùm bạn gái. Và cũng về cơ bản, đó không phải thân thể của họ nên họ không thể lo lắng như tự các cô gái lo lắng cho bản thân mình.

Ngoài trách nhiệm tự nguyện đó ra, em gái cũng không nên mất thì giờ để đau khổ cùng cực với những lời đàm tiếu xấu xí xung quanh mình. Ví dụ, bà hàng xóm nói “con đấy là đồ gái hư hỏng”, ví dụ cô bạn gái cùng lớp nói: “Nhỏ đó ngủ với thằng X rồi, lăng nhăng lắm.” – Về cơ bản, hãy hiểu thế này, những phụ nữ nào mất thì giờ xầm xì và nói xấu em, đó là những phụ nữ không yêu thương ai và… quá rảnh. Em không béo lên hay gầy đi vì những chiện vớ vỉn đó, nên không nên mất thì giờ dằn vặt và bớt yêu bản thân đi. Có một cậu bạn trai không làm em sang trọng lên, mất một anh bồ cũng không làm em hèn hạ đi, đó chỉ là khi mình yêu đương và đau khổ trong tình yêu. Đó là lẽ thường thường mọi người trong đời này đều gặp phải.

Còn các em gái, sự thật phũ phàng (và tuyệt vời :)) là trong đời này em sẽ làm tình hàng trăm nghìn lần, nên xong lần đầu tiên thì em đừng vội nghĩ là cuộc đời mình đã kết thúc trong sự định đoạt của cậu bạn trai ấy, kiểu như phải vật vã gào khóc để ảnh lấy mình làm vợ, có thai để ép ảnh cưới mình hoặc ném mắm tôm vô nhà ảnh để chửi là: “Anh đã lừa tôi!”

Mình là phụ nữ mà, mình nên yêu đương tuyệt đỉnh và đừng sợ bất cứ gì, miễn là phải tự bảo vệ cơ thể mình.

Vậy thôi, cứ yêu đương với tuổi trẻ mĩ mãn này, cuộc đời không thể nào rực rỡ hơn lúc này, đừng mất thì giờ với những kẻ già nua và đang ganh tị với em trong cái lốt của đạo đức trá hình.

Họ không thể nào trẻ và tuyệt vời như em được đâu!…

.

.

.

~KHAI DON~

thêm thông tin về Hội An thu phí , phải đi mới biết, giờ dek biết tin ai, tin  báo nào lá ngón báo nào lá cải …dóng nữa

Sáng nay mình dành nhiều thì giờ để nói chuyện với bạn bè Hội An, những người yêu phố Hội và cả người “có chức phận” với đô thị cổ nhỏ bé này. Sở dĩ vậy là do mấy hôm nay đọc và nghe nhiều nhiều nhiều thông tin không rõ ràng bản chất của việc thu phí ở Hội An, ở cả kênh chính thống và kênh báo “lá ngón” nữa.Trước hết, phải hiểu rõ rằng chính quyền Hội An bán vé vào tham quan không gian khu phố cổ Hội An chứ không phải bán vé vào thành phố Hội An. Không gian khu phố cổ Hội An bao gồm 22 điểm tham quan khác nhau (xem sơ đồ). Khách trong nước muốn có sự cảm nhận sâu sắc về Hội An thì mua vé với giá 80.000 đồng (đã tính theo CPI cả nước), khách ngoại quốc có giá 120.000 đồng/người để nghe hát bài chòi, chơi đập nồi xả “chét”, nhảy lò cò, đi toilet trong phố cổ… Tất nhiên, giá vé chỉ dành cho những người đi tour, có đăng ký tham quan khu phố cổ. Còn người dân bình thường đi ra đi vào cà phê cà pháo với bạn bè, thăm bà con, đi tắm biển Cửa Đại, đi ăn chè bắp, đi đạp xe bách phố, đi uống bia Larue… thì không cần mua vé. Chuyện này trước nay vẫn vậy, không có gì ầm ĩ.Thông tin cụ thể sáng nay mình nhận được như thế này:+ Du khách nước ngoài vé 6USD/người và sử dụng trong suốt thời gian lưu trú tại Hội An chứ không phải mỗi lần ra , vô phố cổ phải mua vé (do cách hành xử của nhân viên bán và kiểm soát vé nên gây hiểu nhầm- Hội An đã chấn chỉnh)+ Khách du lịch trong nước nếu mua tour của các công ty lữ hành thì tiền mua tour đã bao gồm cả vé tham quan là 80K cho tham quan phố cổ và 3 di tích cổ do vậy công ty lữ hành phải mua vé.+ Khách đi theo nhóm, đi bụi, sinh viên , học sinh , dân Hội An về thăm quê đi vào phố cổ bình thường (không có bán vé đâu nghe).Phải nói là thông tin trên mạng giờ nhanh, nhạy và lanh chanh thiệt nhưng cái gì cũng có hai mặt như chiếc mề đay thôi. Mặt sần sùi lúc nào cũng được người ta chú ý vì dễ cầm nắm hơn, ít công sức hơn. Nhiều người hông biết gì ba chớp ba nhoáng động tí là đòi ”tẩy chay”, “ném đá”, văng tục, bỏ chạy… . Một vài thông tin chia sẻ, hy vọng mọi người yên tâm với Hội An trong hè ni nè .

thêm thông tin về Hội An thu phí , phải đi mới biết, giờ dek biết tin ai, tin  báo nào lá ngón báo nào lá cải …dóng nữa

Sáng nay mình dành nhiều thì giờ để nói chuyện với bạn bè Hội An, những người yêu phố Hội và cả người “có chức phận” với đô thị cổ nhỏ bé này. Sở dĩ vậy là do mấy hôm nay đọc và nghe nhiều nhiều nhiều thông tin không rõ ràng bản chất của việc thu phí ở Hội An, ở cả kênh chính thống và kênh báo “lá ngón” nữa.

Trước hết, phải hiểu rõ rằng chính quyền Hội An bán vé vào tham quan không gian khu phố cổ Hội An chứ không phải bán vé vào thành phố Hội An. Không gian khu phố cổ Hội An bao gồm 22 điểm tham quan khác nhau (xem sơ đồ). Khách trong nước muốn có sự cảm nhận sâu sắc về Hội An thì mua vé với giá 80.000 đồng (đã tính theo CPI cả nước), khách ngoại quốc có giá 120.000 đồng/người để nghe hát bài chòi, chơi đập nồi xả “chét”, nhảy lò cò, đi toilet trong phố cổ… Tất nhiên, giá vé chỉ dành cho những người đi tour, có đăng ký tham quan khu phố cổ. Còn người dân bình thường đi ra đi vào cà phê cà pháo với bạn bè, thăm bà con, đi tắm biển Cửa Đại, đi ăn chè bắp, đi đạp xe bách phố, đi uống bia Larue… thì không cần mua vé. Chuyện này trước nay vẫn vậy, không có gì ầm ĩ.

Thông tin cụ thể sáng nay mình nhận được như thế này:

+ Du khách nước ngoài vé 6USD/người và sử dụng trong suốt thời gian lưu trú tại Hội An chứ không phải mỗi lần ra , vô phố cổ phải mua vé (do cách hành xử của nhân viên bán và kiểm soát vé nên gây hiểu nhầm- Hội An đã chấn chỉnh)

+ Khách du lịch trong nước nếu mua tour của các công ty lữ hành thì tiền mua tour đã bao gồm cả vé tham quan là 80K cho tham quan phố cổ và 3 di tích cổ do vậy công ty lữ hành phải mua vé.

+ Khách đi theo nhóm, đi bụi, sinh viên , học sinh , dân Hội An về thăm quê đi vào phố cổ bình thường (không có bán vé đâu nghe).

Phải nói là thông tin trên mạng giờ nhanh, nhạy và lanh chanh thiệt nhưng cái gì cũng có hai mặt như chiếc mề đay thôi. Mặt sần sùi lúc nào cũng được người ta chú ý vì dễ cầm nắm hơn, ít công sức hơn. Nhiều người hông biết gì ba chớp ba nhoáng động tí là đòi ”tẩy chay”, “ném đá”, văng tục, bỏ chạy… . Một vài thông tin chia sẻ, hy vọng mọi người yên tâm với Hội An trong hè ni nè .

1 chính phủ sáng suốt  nhất định sẽ chọn BCS  làm biểu tượng bởi các lý do sau :- độ co giãn cao, chịu được lạm phát tăng trưởng nhanh- bôi trơn các mối quan hệ trong xã hội- làm dừng tăng trưởng dân số- bảo vệ hiệu quả các nguồn cán bộ quy hoạch hàng đầu ( gọi tắt là cán bộ quy đầu)- xử lý các thành phần chống đối một cách êm ấm hiệu quả- Và cuối cùng là thoải mái fuck Nhân Dân mà Nhân Dân vẫn có cảm giác an toàn, ấm no, hạnh phúc ! =))
.
.
.
~CUONG PHAP~

1 chính phủ sáng suốt  nhất định sẽ chọn BCS  làm biểu tượng bởi các lý do sau :
- độ co giãn cao, chịu được lạm phát tăng trưởng nhanh
- bôi trơn các mối quan hệ trong xã hội
- làm dừng tăng trưởng dân số
- bảo vệ hiệu quả các nguồn cán bộ quy hoạch hàng đầu ( gọi tắt là cán bộ quy đầu)
- xử lý các thành phần chống đối một cách êm ấm hiệu quả
- Và cuối cùng là thoải mái fuck Nhân Dân mà Nhân Dân vẫn có cảm giác an toàn, ấm no, hạnh phúc ! =))

.

.

.

~CUONG PHAP~

gặp người yêu cũ của người yêu mới  : có cái gì đó lo sợ
gặp người yêu mới của người yêu cũ : có cái gì đó xót xa

gặp người yêu cũ của người yêu mới  : có cái gì đó lo sợ

gặp người yêu mới của người yêu cũ : có cái gì đó xót xa

NGÀNH Y - ÁO GẤM ĐI ĐÊM
 Tôi là một bác sỹ đã có gần mười năm tuổi nghề, và như vậy, tôi đã chứng kiến nhiều sự thay đổi trong ngành Y tế Việt Nam qua các đời Bộ trưởng. Hôm nay tôi viết vài dòng để bảo vệ một người đồng nghiệp của chúng tôi, đó là Bộ trưởng Nguyễn Thị Kim Tiến.

Trước hết, động cơ tôi viết bài này không phải để được nhận những ưu đãi đặc biệt của các sếp lớn, sếp bé, cũng không vì bất kỳ mục đích cá nhân nào. Tôi hi vọng bài viết sẽ đem lại cái nhìn khách quan về Bà, một nhà khoa học đích thực và một nhà quản lý công tâm.
Áo gấm đi đêm, không ai biết
Công việc của tôi, vừa là nhà khoa học, vừa là một bác sỹ, vừa có các công việc khác liên quan đến PR – Marketing. Hẳn mọi người sẽ thắc mắc vì sao tôi đa năng thế. Thú thật, làm khoa học trong ngành Y và làm Bác sỹ không đủ thu nhập cho cuộc sống hiện tại, vì vậy tôi phải làm kinh doanh thêm vào buổi tối và cuối tuần.
Cũng chính vì có kiến thức trong PR-Marketing, ngay từ khi Bà Bộ trưởng mới lên nhận chức, tôi đã thấy một vấn đề lạ lùng: truyền thông không đứng về Bà. Điển hình là tôi đã được gặp Bà bên ngoài, thấy hình ảnh khá thân thiện, có cá tính nhưng là một người có tâm. Vậy mà các bạn nhà báo lại thường chọn những bức ảnh mang đầy tính “châm biếm” để đưa lên mỗi khi viết về Bà Bộ trưởng.
Đến khi tôi được nghe một cán bộ ngành xây dựng đã về hưu nhắc đến Bà với sự thiếu tôn trọng, tôi đã rất sửng sốt và chợt hiểu ra rằng: Bà Bộ trưởng đã không chú ý đến việc PR của chính bản thân mình. Nói một cách khác, Bà đã không biết “nịnh” truyền thông.
Là một người trong ngành, tôi biết rõ Bà có tiểu sử khoa học rất tốt: cựu bác sỹ nội trú (một chương trình đào tạo chuyên môn dành cho các sinh viên ưu tú nhất sau tốt nghiệp đại học Y), Viện trưởng viện Pasteur Thành phố Hồ Chí Minh, rồi sau đó là Bộ trưởng Bộ Y tế. Bà có thể nói tiếng Pháp, tiếng Anh trôi chảy và ở hầu hết các buổi làm việc với đoàn nước ngoài, Bà thường tự đàm phán chứ không qua phiên dịch.
Nhưng hầu như rất ít người biết đến các điểm tốt của Bà. Ngược lại, hình ảnh của Bà ngày một bị bóp méo bởi sự ác ý của một số tờ báo. Điều đó khiến tôi không khỏi suy nghĩ. Phải chăng truyền thông khoa học tại Việt Nam hoàn toàn đang bị bỏ ngỏ, khiến cho những tay viết không chuyên thoải mái hoành hành và bôi nhọ những người làm khoa học như chúng tôi - các bác sỹ, và buồn thay - như Bà, người lãnh đạo mà tôi trân trọng ?
Bà và chúng tôi dường như đang có một điểm chung: mặc áo gấm, nhưng đi đêm một cách âm thầm để canh gác cho dân, không may dẫm phải chân chó khiến cho dân làng vì nghe tiếng chó sủa mà tưởng nhầm thành trộm cướp. Bà còn bị hiểu nhầm như vậy, huống chi những kẻ như chúng tôi???
Sự nhầm lẫn giữa trách nhiệm các bên
Tôi nhận ra một sự bài bản đến đáng kinh ngạc trong việc xây dựng hình ảnh xấu của Bà. Từ các bài báo lá cải không mang tính chỉ trích nhưng có hình ảnh xấu, tô đậm các nhược điểm trên khuôn mặt bà, dần dần đến khai thác các vụ việc trong ngành Y một cách mải miết bất chấp hậu quả để lại trong tư tưởng người dân về công tác phòng bệnh, đến việc cố gắng gắn kết một thông điệp: Bộ trưởng Tiến phải từ chức!
Các bạn đâu biết rằng, trên con đường gắn kết thông điệp đó, nhiều người am hiểu về truyền thông sẽ nhận ra ngay ý đồ. Động cơ của ý đồ đó chỉ có thể có hai khả năng xảy ra: một là Bà Tiến đúng là kém thật, chuyên môn không biết, quản lý không tốt; hai là: đằng sau đó có một âm mưu bôi nhọ hình ảnh Bà một cách bài bản. Hãy hỏi tất cả những người được làm việc trực tiếp với Bà Tiến, được thấy những nỗ lực của Bà trong việc phát triển Y tế, tôi cam đoan rằng các bạn sẽ loại trừ ngay khả năng thứ nhất, bởi Bà ấy là một người có thực lực và làm việc công tâm không vì lợi ích riêng.
Trở lại với các thông điệp gần đây của các bạn đang có chủ đích và động cơ thứ hai, đó là sự gắn kết gượng ép giữa dịch sởi và khả năng quản lý của Bà. Tôi khẳng định đang có sự nhầm lẫn trách nhiệm ở đây.
Thật buồn cười là khi dịch bùng phát, người ta lại quay sang đổ tội: Tại sao ngành Y không công bố dịch? Trong khi đó, công văn khuyến cáo của Bộ Y tế đã được gửi đi đến các tỉnh được vài tháng rồi. Công bố dịch sởi – một loại dịch bệnh lây qua đường hô hấp, đồng nghĩa với việc các trường học, nhà trẻ phải đóng cửa, các bệnh viện thực hành cách ly, tăng cường máy thở cho tất cả các tuyến, các nhân viên Y tế và bệnh nhân phải đeo khẩu trang than hoạt tính…
Hệ lụy xã hội của công bố dịch còn là tâm trạng hoang mang chộ tất cả các gia đình, không dám đưa con ra ngoài. Trong khi đó, thực chất sởi là một bệnh có thể nằm điều trị được ở tuyến dưới, chỉ khi biến chứng nặng nề mới chuyển lên tuyến trên khắc phục. Chính tâm lý hoảng loạn đã khiến các ông bố bà mẹ khi con có vài triệu chứng bệnh đã hoang mang đưa con đi lên tuyến trung ương, để rồi không may lây chéo các bệnh hô hấp khác, đồng thời tạo ra một đợt “dịch sởi” có quy mô giả tạo.
Tại sao dịch bùng phát? Dịch bệnh chỉ bùng phát khi phòng bệnh không tốt.
Tại sao phòng bệnh không tốt? Khi người dân không đi phòng bệnh theo đúng chương trình quốc gia và khuyến cáo của Bộ Y tế về công tác phòng bệnh.
Tại sao đang tin tưởng đi phòng bệnh mà người dân lại thay đổi suy nghĩ? Đó là do mải mê công kích ngành Y và Bà Bộ trưởng quá, nên một vài cây viết đã quên mất “tác dụng phụ” của nó đã tạo ra một tâm lý hoang mang, không dám đưa con đi tiêm chủng trong cộng đồng. “Đi nhỡ chết nó thì sao?” Thậm chí, các bạn thành công đến mức ngay cả một số đồng nghiệp của chúng tôi cũng hoang mang vì không nắm chắc kiến thức tiêm chủng.
Công tác phòng bệnh về phía ngành Y, thực chất chúng tôi đã nhận được thông báo theo ngành dọc về nguy cơ dịch sởi từ cuối năm 2013 và đã thực hiện các biện pháp phòng chống dịch ngay từ thời điểm đó, không cần đợi gì đến thông báo của chính quyền. Vậy mà một số trang mạng cứ leo lẻo nói rằng Bộ Y tế chậm chạp. Xin thưa rằng ở thời điểm đó, Bộ Y tế có tạo ra lo lắng hay đưa ra khuyến cáo: không nên đi tiêm chủng hay không? Chính một số tờ bào trước đó đã reo rắc suy nghĩ ấy cho người dân.
Thật buồn cười là khi dịch bùng phát, người ta lại quay sang đổ tội: Tại sao ngành Y không công bố dịch? Trong khi đó, công văn khuyến cáo của Bộ Y tế đã được gửi đi đến các tỉnh được vài tháng rồi. Công bố dịch sởi – một loại dịch bệnh lây qua đường hô hấp, đồng nghĩa với việc các trường học, nhà trẻ phải đóng cửa, các bệnh viện thực hành cách ly, tăng cường máy thở cho tất cả các tuyến, các nhân viên Y tế và bệnh nhân phải đeo khẩu trang than hoạt tính… Hệ lụy xã hội của công bố dịch còn là tâm trạng hoang mang cho tất cả các gia đình, không dám đưa con ra ngoài. Trong khi đó, thực chất sởi là một bệnh có thể nằm điều trị được ở tuyến dưới, chỉ khi biến chứng nặng nề mới chuyển lên tuyến trên khắc phục. Chính tâm lý hoảng loạn đã khiến các ông bố bà mẹ khi con có vài triệu chứng bệnh đã hoang mang đưa con đi lên tuyến trung ương, để rồi không may lây chéo các bệnh hô hấp khác, đồng thời tạo ra một đợt “dịch sởi” có quy mô giả tạo.
Vậy mà, một số tờ báo lại được thể công kích Bà, sao chậm chạp vậy? Xin thưa, các bạn gán như vậy thật quá buồn cười, trong khi các bạn chưa tự vấn lại bản thân: Vì đâu mà người dân mất niềm tin vào tiêm vắc xin, để rồi ra nông nỗi này?
Cuối cùng, tôi cũng giống như nhiều đồng nghiệp khác, hi vọng Bà hãy bỏ ngoài tai ngoài mắt những thị phi xã hội, mà tiếp tục công tâm như hiện nay, tiếp tục chỉ đạo dập dịch hiệu quả. Giả như Bà có bị dân làng hiểu lầm đến mức đánh đuổi thậm tệ, thì cũng chỉ là một minh chứng cho thấy: ngành Y tại Việt Nam quả là ngành bạc nhất, bất hạnh nhất, như các đồng nghiệp của chúng ta đã từng viết. Giả như vậy, thì có lẽ tôi sẽ chuyển hẳn sang một công việc kinh doanh lâu dài, để còn lo đủ cho gia đình mình, bởi lỡ một ngày, Bà bị người ta hắt hủi chán chê rồi, họ lại đè chúng tôi ra mà oán thán. Nhưng dẫu sao, Bà còn đứng vững thì chúng tôi còn tận tâm.
Kính chúc Bà sức khỏe.
BS.TUẤN HÙNG

NGÀNH Y - ÁO GẤM ĐI ĐÊM

 Tôi là một bác sỹ đã có gần mười năm tuổi nghề, và như vậy, tôi đã chứng kiến nhiều sự thay đổi trong ngành Y tế Việt Nam qua các đời Bộ trưởng. Hôm nay tôi viết vài dòng để bảo vệ một người đồng nghiệp của chúng tôi, đó là Bộ trưởng Nguyễn Thị Kim Tiến.

Trước hết, động cơ tôi viết bài này không phải để được nhận những ưu đãi đặc biệt của các sếp lớn, sếp bé, cũng không vì bất kỳ mục đích cá nhân nào. Tôi hi vọng bài viết sẽ đem lại cái nhìn khách quan về Bà, một nhà khoa học đích thực và một nhà quản lý công tâm.

Áo gấm đi đêm, không ai biết

Công việc của tôi, vừa là nhà khoa học, vừa là một bác sỹ, vừa có các công việc khác liên quan đến PR – Marketing. Hẳn mọi người sẽ thắc mắc vì sao tôi đa năng thế. Thú thật, làm khoa học trong ngành Y và làm Bác sỹ không đủ thu nhập cho cuộc sống hiện tại, vì vậy tôi phải làm kinh doanh thêm vào buổi tối và cuối tuần.

Cũng chính vì có kiến thức trong PR-Marketing, ngay từ khi Bà Bộ trưởng mới lên nhận chức, tôi đã thấy một vấn đề lạ lùng: truyền thông không đứng về Bà. Điển hình là tôi đã được gặp Bà bên ngoài, thấy hình ảnh khá thân thiện, có cá tính nhưng là một người có tâm. Vậy mà các bạn nhà báo lại thường chọn những bức ảnh mang đầy tính “châm biếm” để đưa lên mỗi khi viết về Bà Bộ trưởng.

Đến khi tôi được nghe một cán bộ ngành xây dựng đã về hưu nhắc đến Bà với sự thiếu tôn trọng, tôi đã rất sửng sốt và chợt hiểu ra rằng: Bà Bộ trưởng đã không chú ý đến việc PR của chính bản thân mình. Nói một cách khác, Bà đã không biết “nịnh” truyền thông.

Là một người trong ngành, tôi biết rõ Bà có tiểu sử khoa học rất tốt: cựu bác sỹ nội trú (một chương trình đào tạo chuyên môn dành cho các sinh viên ưu tú nhất sau tốt nghiệp đại học Y), Viện trưởng viện Pasteur Thành phố Hồ Chí Minh, rồi sau đó là Bộ trưởng Bộ Y tế. Bà có thể nói tiếng Pháp, tiếng Anh trôi chảy và ở hầu hết các buổi làm việc với đoàn nước ngoài, Bà thường tự đàm phán chứ không qua phiên dịch.

Nhưng hầu như rất ít người biết đến các điểm tốt của Bà. Ngược lại, hình ảnh của Bà ngày một bị bóp méo bởi sự ác ý của một số tờ báo. Điều đó khiến tôi không khỏi suy nghĩ. Phải chăng truyền thông khoa học tại Việt Nam hoàn toàn đang bị bỏ ngỏ, khiến cho những tay viết không chuyên thoải mái hoành hành và bôi nhọ những người làm khoa học như chúng tôi - các bác sỹ, và buồn thay - như Bà, người lãnh đạo mà tôi trân trọng ?

Bà và chúng tôi dường như đang có một điểm chung: mặc áo gấm, nhưng đi đêm một cách âm thầm để canh gác cho dân, không may dẫm phải chân chó khiến cho dân làng vì nghe tiếng chó sủa mà tưởng nhầm thành trộm cướp. Bà còn bị hiểu nhầm như vậy, huống chi những kẻ như chúng tôi???

Sự nhầm lẫn giữa trách nhiệm các bên

Tôi nhận ra một sự bài bản đến đáng kinh ngạc trong việc xây dựng hình ảnh xấu của Bà. Từ các bài báo lá cải không mang tính chỉ trích nhưng có hình ảnh xấu, tô đậm các nhược điểm trên khuôn mặt bà, dần dần đến khai thác các vụ việc trong ngành Y một cách mải miết bất chấp hậu quả để lại trong tư tưởng người dân về công tác phòng bệnh, đến việc cố gắng gắn kết một thông điệp: Bộ trưởng Tiến phải từ chức!

Các bạn đâu biết rằng, trên con đường gắn kết thông điệp đó, nhiều người am hiểu về truyền thông sẽ nhận ra ngay ý đồ. Động cơ của ý đồ đó chỉ có thể có hai khả năng xảy ra: một là Bà Tiến đúng là kém thật, chuyên môn không biết, quản lý không tốt; hai là: đằng sau đó có một âm mưu bôi nhọ hình ảnh Bà một cách bài bản. Hãy hỏi tất cả những người được làm việc trực tiếp với Bà Tiến, được thấy những nỗ lực của Bà trong việc phát triển Y tế, tôi cam đoan rằng các bạn sẽ loại trừ ngay khả năng thứ nhất, bởi Bà ấy là một người có thực lực và làm việc công tâm không vì lợi ích riêng.

Trở lại với các thông điệp gần đây của các bạn đang có chủ đích và động cơ thứ hai, đó là sự gắn kết gượng ép giữa dịch sởi và khả năng quản lý của Bà. Tôi khẳng định đang có sự nhầm lẫn trách nhiệm ở đây.

Thật buồn cười là khi dịch bùng phát, người ta lại quay sang đổ tội: Tại sao ngành Y không công bố dịch? Trong khi đó, công văn khuyến cáo của Bộ Y tế đã được gửi đi đến các tỉnh được vài tháng rồi. Công bố dịch sởi – một loại dịch bệnh lây qua đường hô hấp, đồng nghĩa với việc các trường học, nhà trẻ phải đóng cửa, các bệnh viện thực hành cách ly, tăng cường máy thở cho tất cả các tuyến, các nhân viên Y tế và bệnh nhân phải đeo khẩu trang than hoạt tính…

Hệ lụy xã hội của công bố dịch còn là tâm trạng hoang mang chộ tất cả các gia đình, không dám đưa con ra ngoài. Trong khi đó, thực chất sởi là một bệnh có thể nằm điều trị được ở tuyến dưới, chỉ khi biến chứng nặng nề mới chuyển lên tuyến trên khắc phục. Chính tâm lý hoảng loạn đã khiến các ông bố bà mẹ khi con có vài triệu chứng bệnh đã hoang mang đưa con đi lên tuyến trung ương, để rồi không may lây chéo các bệnh hô hấp khác, đồng thời tạo ra một đợt “dịch sởi” có quy mô giả tạo.

Tại sao dịch bùng phát? Dịch bệnh chỉ bùng phát khi phòng bệnh không tốt.

Tại sao phòng bệnh không tốt? Khi người dân không đi phòng bệnh theo đúng chương trình quốc gia và khuyến cáo của Bộ Y tế về công tác phòng bệnh.

Tại sao đang tin tưởng đi phòng bệnh mà người dân lại thay đổi suy nghĩ? Đó là do mải mê công kích ngành Y và Bà Bộ trưởng quá, nên một vài cây viết đã quên mất “tác dụng phụ” của nó đã tạo ra một tâm lý hoang mang, không dám đưa con đi tiêm chủng trong cộng đồng. “Đi nhỡ chết nó thì sao?” Thậm chí, các bạn thành công đến mức ngay cả một số đồng nghiệp của chúng tôi cũng hoang mang vì không nắm chắc kiến thức tiêm chủng.

Công tác phòng bệnh về phía ngành Y, thực chất chúng tôi đã nhận được thông báo theo ngành dọc về nguy cơ dịch sởi từ cuối năm 2013 và đã thực hiện các biện pháp phòng chống dịch ngay từ thời điểm đó, không cần đợi gì đến thông báo của chính quyền. Vậy mà một số trang mạng cứ leo lẻo nói rằng Bộ Y tế chậm chạp. Xin thưa rằng ở thời điểm đó, Bộ Y tế có tạo ra lo lắng hay đưa ra khuyến cáo: không nên đi tiêm chủng hay không? Chính một số tờ bào trước đó đã reo rắc suy nghĩ ấy cho người dân.

Thật buồn cười là khi dịch bùng phát, người ta lại quay sang đổ tội: Tại sao ngành Y không công bố dịch? Trong khi đó, công văn khuyến cáo của Bộ Y tế đã được gửi đi đến các tỉnh được vài tháng rồi. Công bố dịch sởi – một loại dịch bệnh lây qua đường hô hấp, đồng nghĩa với việc các trường học, nhà trẻ phải đóng cửa, các bệnh viện thực hành cách ly, tăng cường máy thở cho tất cả các tuyến, các nhân viên Y tế và bệnh nhân phải đeo khẩu trang than hoạt tính… Hệ lụy xã hội của công bố dịch còn là tâm trạng hoang mang cho tất cả các gia đình, không dám đưa con ra ngoài. Trong khi đó, thực chất sởi là một bệnh có thể nằm điều trị được ở tuyến dưới, chỉ khi biến chứng nặng nề mới chuyển lên tuyến trên khắc phục. Chính tâm lý hoảng loạn đã khiến các ông bố bà mẹ khi con có vài triệu chứng bệnh đã hoang mang đưa con đi lên tuyến trung ương, để rồi không may lây chéo các bệnh hô hấp khác, đồng thời tạo ra một đợt “dịch sởi” có quy mô giả tạo.

Vậy mà, một số tờ báo lại được thể công kích Bà, sao chậm chạp vậy? Xin thưa, các bạn gán như vậy thật quá buồn cười, trong khi các bạn chưa tự vấn lại bản thân: Vì đâu mà người dân mất niềm tin vào tiêm vắc xin, để rồi ra nông nỗi này?

Cuối cùng, tôi cũng giống như nhiều đồng nghiệp khác, hi vọng Bà hãy bỏ ngoài tai ngoài mắt những thị phi xã hội, mà tiếp tục công tâm như hiện nay, tiếp tục chỉ đạo dập dịch hiệu quả. Giả như Bà có bị dân làng hiểu lầm đến mức đánh đuổi thậm tệ, thì cũng chỉ là một minh chứng cho thấy: ngành Y tại Việt Nam quả là ngành bạc nhất, bất hạnh nhất, như các đồng nghiệp của chúng ta đã từng viết. Giả như vậy, thì có lẽ tôi sẽ chuyển hẳn sang một công việc kinh doanh lâu dài, để còn lo đủ cho gia đình mình, bởi lỡ một ngày, Bà bị người ta hắt hủi chán chê rồi, họ lại đè chúng tôi ra mà oán thán. Nhưng dẫu sao, Bà còn đứng vững thì chúng tôi còn tận tâm.

Kính chúc Bà sức khỏe.

BS.TUẤN HÙNG

  • Tag cloud
  • Drop a line
  • Search CuongDC
  • Loading

    Creative Commons Attribution Share-alike 3.0 Tumblr Theme ( Comic5 ) by Jiew Meng mod by CuongDC