CuongDC

Sống nội tâm - mê ngoại hình, hay xúi người ta hãy sống tử tế ... Chuyên mặc quần đùi mang dép Lào xông thẳng vào văn chương ...ღღ

Cuộc sống cũng giống như 1 ly café. Bạn ngồi bên cửa sổ, nhấc tách café lên… nhấp 1 ngụm… và chợt nhận ra rằng, ly cafe chưa có đường. Rồi bởi vì ngại đứng dậy để lấy đường, bạn ngồi đó và uống ly café đắng. Khi ly café đã cạn, bạn mới phát hiện ra rằng đường đã không tan ra và dính ở đáy ly…

Chúng ta mất quá nhiều thời gian để băn khoăn tại sao cuộc đời lại quá ảm đạm, nhạt nhẽo…, và tốn rất nhiều thời gian đi tìm kiếm sự ngọt ngào trong khi ta chỉ cần khuấy lên. Chính tôi, chính bạn sẽ làm cho cuộc sống của mình đầy hương vị nếu ta không chờ đợi. Hãy tận hưởng ly café của cuộc sống

Cuộc sống cũng giống như 1 ly café. Bạn ngồi bên cửa sổ, nhấc tách café lên… nhấp 1 ngụm… và chợt nhận ra rằng, ly cafe chưa có đường. Rồi bởi vì ngại đứng dậy để lấy đường, bạn ngồi đó và uống ly café đắng. Khi ly café đã cạn, bạn mới phát hiện ra rằng đường đã không tan ra và dính ở đáy ly…

Chúng ta mất quá nhiều thời gian để băn khoăn tại sao cuộc đời lại quá ảm đạm, nhạt nhẽo…, và tốn rất nhiều thời gian đi tìm kiếm sự ngọt ngào trong khi ta chỉ cần khuấy lên. Chính tôi, chính bạn sẽ làm cho cuộc sống của mình đầy hương vị nếu ta không chờ đợi. Hãy tận hưởng ly café của cuộc sống

Another rule for success: Never say never, and always avoid always.

chỉ 45 phút đã có trực thăng cứu hộ, vậy mà cũng đành bất lực :(

Cảnh sát đã bắt giữ tay thuyền trưởng của phà Sewol là Lee Joon-seok, 68 tuổi, với tội danh thiếu tinh thần trách nhiệm và bỏ roi người khác trong khi họ cần đến. Nữ thuyền phó ba (third mate) 25 tuổi cũng bị bắt và công tố viên cho biết chị đang lái chiếc phà khi nó lâm nạn. Trong lúc bối rối và có quá nhiều bức xúc, người ta đặt câu hỏi vì sao lại để cho người nữ thuyền phó này cầm lái ở một vùng biển khắc nghiệt, có các dòng hải lưu chảy rất mạnh, được nói là hoàn toàn xa lạ với chị. Viện công tố có 10 ngày để quyết định xem có buộc tội những người này không. Nếu cần thời gian, họ có thể xin tòa cho thêm 10 ngày nữa.

Thuyền trưởng Lee hôm 19-4 khi rời tòa án để vào nhà giam nói với báo giới rằng: “Tôi xin lỗi người dân Hàn Quốc vì đã gây ra một vụ việc náo động và tôi dập đầu xin lỗi gia đình các nạn nhân.” Nhưng ông này vẫn biện hộ cho quyết định của mình là ra lệnh cho mọi hành khách ở nguyên tại chỗ trong khi phà đang chìm và mãi tới 30 phút sau mới ra lệnh sơ tán thì mọi chuyện đã quá muộn màng. Ông này kể: “Váo lúc đó, hải lưu chảy rất mạnh, nhiệt độ biển lạnh giá, và tôi đã nghĩ rằng nếu người ta rời khỏi phà mà không được suy xét thích đáng, nếu họ không mặc áo phao cứu sinh, và ngày cho dù họ có mặc đi nữa, họ cũng sẽ bị cuốn đi và đương đầu với nhiều khó khăn khác. Lúc đó tàu cứu hộ chưa tới và không có bất cứ tàu đánh cá hay tàu thuyền nào ở gần.” Nhưng thôi, thực hư ra sao và pháp luật phán xét thế nào là chuyện hạ hồi phân giải.

Ngay bây giờ, mọi người đều đã biết thuyền trưởng Lee là người bỏ chiếc phà của mình xuống con thuyền cứu sinh đầu tiên trong khi hàng trăm hành khách đang kẹt lại bên trong. Trong những lúc như thế này, sự có mặt của thuyền trưởng - người chỉ huy cao nhất có kinh nghiệm nhất và có toàn quyền quyết định trên một con tàu - là cần thiết hơn bao giờ hết. Không phải là mù quáng và cực đoan khi truyền thống hàng hải thế giới buộc thuyền trưởng phải là người cuối cùng rời tàu, nếu không chết theo con tàu. Dù có lý do gì để biện hộ, với hành động “bỏ của chạy lấy người” này, ông Lee ắt bị người đời gán cho hàng loạt tội: nhẫn tâm, hèn nhát, vô trách nhiệm,…

Bản sao một cuộc trao đổi qua điện thoại giữa phà và bờ, cũng như điều tra của hãng tin Mỹ AP, cho thấy thuyền trưởng Lee đã trì hoãn việc sơ tán tới 30 phút sau khi được lệnh rời bỏ phà. Vào lúc 9g sáng, tức chỉ 5 phút sau khi nhận được tin cấp báo từ phà Sewol, một quan chức tại Trung tâm Dịch vụ Hàng hải Jeju ra lệnh cho phà cho mọi người mặc áo cứu sinh và sẵn sàng sơ tán. Có ai đó trên phà trả lời rằng: “Mọi người khó di chuyển lắm.”

Ngành y của chúng tôi không phải là một ngành hoàn hảo, cũng giống như tất cả các ngành nghề của xã hội và cũng giống chính bản chất con người. Và đúng là đã từng có những thời điểm: người làm nghề chân chính phải im lặng trước sự rối ren và xấu xa len lỏi trong ngành. Đó là những nỗi đau nhức nhối.
Chúng tôi thường không tự đánh mất niềm tin, bởi khi bước chân vào ngành, hầu hết đều có một tình cảm đặc biệt với con người, thích công việc chăm sóc, lắng nghe và lo lắng cho sức khỏe của người khác. Đối với chúng tôi, đó là những hành động bình thường mà đầy đam mê.
Số trẻ tử vong do sởi đã lên tới trên 110. Ảnh: Cẩm Quyên
Đằng sau mỗi một kẻ tham lam trong ngành, chúng tôi đều nhìn thấy những năm tháng cực nhọc của họ trước đó. Họ phải học hành quá nhiều, bỏ ra quá nhiều, để rồi một ngày kia được cầm quyền trượng trong tay, họ đã quên mất vai trò thiêng liêng của mình. Mặc dù vậy, chúng tôi ủng hộ việc tố cáo những con người như thế.
Nhưng đó chỉ là một số ít, rất ít. Tôi và đồng nghiệp hàng ngày vẫn miệt mài làm việc, vẫn từ chối phong bì, vẫn mỉm cười mỗi khi được cảm ơn một cách vô tư, vẫn chăm sóc cho những bệnh nhân “ruột” lâu năm. Chúng tôi có được nhiều nhất là tình cảm con người chứ không phải tiền bạc.
Và cứ mỗi lần đọc được bài viết nào đó có một cái nhìn lệch lạc với ngành y, với đồng nghiệp, chúng tôi không khỏi đau lòng.
Đừng đâm chúng tôi
Mỗi khi đồng nghiệp bị báo chí đưa lên, chúng tôi thấy rất sửng sốt bởi sự vô tâm của báo chí. Họ đâu biết rằng, đằng sau mỗi sự kiện là một câu chuyện rất dễ hiểu về mặt chuyên môn. Thậm chí đã có lúc báo chí còn nghi ngờ sự khách quan của hội đồng thẩm định y khoa khi đánh giá các biến cố. Chúng tôi coi đó là những nhát dao đâm vào chính con tim mình.
Đó là khi đồng nghiệp của chúng tôi, dù đã thực hiện rất đầy đủ quy trình chẩn đoán: thử HCG để loại trừ bệnh nhân có thai, cho chụp CT khung chậu để loại trừ các tình trạng dị dạng và bệnh lý nặng gây chảy máu đường niệu, để rồi vài tháng sau người bệnh phát hiện mình có thai và quyết định đi phá rồi quay lại kiện đồng nghiệp của chúng tôi. Nếu báo chí làm một cuộc điều tra bài bản, hẳn sẽ hiểu được: đó chính là giới hạn của y khoa. Một là, anh bác sĩ kia đã thực hiện đúng quy trình chẩn đoán. Hai là, thử HCG âm tính vẫn còn xác suất rất nhỏ có thai khi mới trong những ngày đầu. Ba là, chụp CT thực chất không phải là chống chỉ định ở phụ nữ có thai.
Đó là khi có một vài biến cố khi tiêm chủng vaccin, báo chí đã thổi phồng lên và dẫn đến tình trạng người dân hoang mang không dám đưa con đi tiêm chủng. Bạn có biết, một đứa trẻ con vốn là một cơ thể rất mong manh và có rất nhiều nguyên nhân dẫn đến tử vong. Nhưng các bệnh nằm trong chương trình tiêm chủng quốc gia lại là nguyên nhân có thể gây tử vong cho hàng loạt đứa trẻ. Trên thực tế, nước Mỹ cũng đang phải đối mặt với phong trào “chống tiêm vaccin” được khởi phát bởi Jenny McCathy, một nữ người mẫu, diễn viên, người dẫn chương trình truyền hình nổi tiếng. Năm 2007, Jenny cho rằng vaccin là nguyên nhân dẫn đến bệnh tự kỷ của con trai cô. Nguồn gốc của suy nghĩ này xuất phát từ những nghiên cứu năm 1999 khi người ta phát hiện ra Thimerosal - một chất trước đó được sử dụng để duy trì hoạt tính sinh học của vaccin, có liên quan đến bệnh tự kỷ của trẻ. Tuy nhiên, do không hiểu biết về y học nên Jenny đã không biết được rằng ngay sau năm 1999, người ta đã dừng sử dụng thimerosal trong vaccin. Chính vì nỗi đau đớn khi biết con mình bị tự kỷ (được chẩn đoán năm 2005), Jenny đã tổ chức hàng loạt các hoạt động và hình thành nhóm chống lại việc tiêm chủng vaccin của chính phủ. Hậu quả là, các bác sĩ y học cộng đồng tại Mỹ đã phải lập một trang web để thống kê sự gia tăng tỷ lệ mới mắc và tỷ lệ tử vong của các bệnh trong chương trình tiêm chủng quốc gia. Tính đến tháng 1/2014, số mới mắc đã lên đến 128.044 trẻ và số tử vong đã lên đến 1.336 trẻ, một sự gia tăng đáng kể tại Mỹ. Tháng 10/2013, trước những bằng chứng khoa học liên tiếp được công bố tại các tạp chí quốc tế khẳng định không có mối liên quan giữa tự kỷ và tiêm chủng, Jenny đã phải thừa nhận trong một lần trả lời phỏng vấn: “…nhưng tôi không hề chống lại việc tiêm chủng”.
Vậy ai là thủ phạm giết chết những đứa trẻ mà đáng lẽ chúng được cứu sống nếu đi tiêm chủng?
Truyền thông không nên tạo scandal trong ngành y
Nếu như đứng về lợi ích cộng đồng, lợi ích của số đông thì báo chí truyền thông không nên làm như vậy. Việc đẩy xa và cắt đứt niềm tin giữa người dân với y tế có thể dẫn đến những hậu quả không thể lường trước được, đó là cái chết của những con người không đáng bị chết.
Gần đây nhất là tình trạng bùng phát dịch sởi. Không một ai trong chúng ta biết hết được con số thực sự của những đứa trẻ phải “ra đi” trong đợt dịch vừa rồi. Nhưng đó thực sự là một đợt dịch đáng sợ đối với ngành y chúng tôi. Sự tiêm chủng không đến nơi đến chốn không những góp phần bùng phát dịch mà còn góp phần hình thành các biến thể bệnh mới bởi miễn dịch chưa đủ mạnh.
Một thói quen rất cần phải được loại trừ khỏi nhận thức của người Việt Nam, đó là tự ý điều trị và sự tuân thủ điều trị rất kém. Tự ý điều trị khiến cho tình trạng bệnh trở nên diễn biến khó lường và khi đến bệnh viện thì diễn biến đã khó lường được rồi. Tuân thủ điều trị kém cũng khiến cho công sức khám, kê đơn của bác sĩ trở nên vô nghĩa, bởi nếu không thực hiện đúng, sẽ dẫn đến hậu quả nặng nề. Ví như một bệnh nhân không được kê thuốc chống đông, vì nhờ “bác sĩ google” mà tự ý sử dụng, để rồi “ra đi” vì xuất huyết não. Họ đâu biết được rằng bác sĩ phải điều chỉnh liều thuốc đến từng 1/8 viên chứ không đơn giản là uống loại thuốc nào.
Điều cuối cùng chúng tôi mong muốn khi viết ra bài này, đó là báo chí hãy có một cái nhìn khách quan hơn, không phải là một sự bao che, mà là những bài báo mang tính khoa học thay vì chạy theo sự giật gân, để cộng đồng có được cái nhìn khách quan hơn đối với một ngành mang trách nhiệm nặng nề: bảo vệ sức khỏe và tính mạng của con người. Đừng đâm chúng tôi nữa, bởi vô tình sẽ đâm chính những người không - đáng - phải - chết.
BS Quỳnh Anh

Ngành y của chúng tôi không phải là một ngành hoàn hảo, cũng giống như tất cả các ngành nghề của xã hội và cũng giống chính bản chất con người. Và đúng là đã từng có những thời điểm: người làm nghề chân chính phải im lặng trước sự rối ren và xấu xa len lỏi trong ngành. Đó là những nỗi đau nhức nhối.

Chúng tôi thường không tự đánh mất niềm tin, bởi khi bước chân vào ngành, hầu hết đều có một tình cảm đặc biệt với con người, thích công việc chăm sóc, lắng nghe và lo lắng cho sức khỏe của người khác. Đối với chúng tôi, đó là những hành động bình thường mà đầy đam mê.

Số trẻ tử vong do sởi đã lên tới trên 110. Ảnh: Cẩm Quyên

Đằng sau mỗi một kẻ tham lam trong ngành, chúng tôi đều nhìn thấy những năm tháng cực nhọc của họ trước đó. Họ phải học hành quá nhiều, bỏ ra quá nhiều, để rồi một ngày kia được cầm quyền trượng trong tay, họ đã quên mất vai trò thiêng liêng của mình. Mặc dù vậy, chúng tôi ủng hộ việc tố cáo những con người như thế.

Nhưng đó chỉ là một số ít, rất ít. Tôi và đồng nghiệp hàng ngày vẫn miệt mài làm việc, vẫn từ chối phong bì, vẫn mỉm cười mỗi khi được cảm ơn một cách vô tư, vẫn chăm sóc cho những bệnh nhân “ruột” lâu năm. Chúng tôi có được nhiều nhất là tình cảm con người chứ không phải tiền bạc.

Và cứ mỗi lần đọc được bài viết nào đó có một cái nhìn lệch lạc với ngành y, với đồng nghiệp, chúng tôi không khỏi đau lòng.

Đừng đâm chúng tôi

Mỗi khi đồng nghiệp bị báo chí đưa lên, chúng tôi thấy rất sửng sốt bởi sự vô tâm của báo chí. Họ đâu biết rằng, đằng sau mỗi sự kiện là một câu chuyện rất dễ hiểu về mặt chuyên môn. Thậm chí đã có lúc báo chí còn nghi ngờ sự khách quan của hội đồng thẩm định y khoa khi đánh giá các biến cố. Chúng tôi coi đó là những nhát dao đâm vào chính con tim mình.

Đó là khi đồng nghiệp của chúng tôi, dù đã thực hiện rất đầy đủ quy trình chẩn đoán: thử HCG để loại trừ bệnh nhân có thai, cho chụp CT khung chậu để loại trừ các tình trạng dị dạng và bệnh lý nặng gây chảy máu đường niệu, để rồi vài tháng sau người bệnh phát hiện mình có thai và quyết định đi phá rồi quay lại kiện đồng nghiệp của chúng tôi. Nếu báo chí làm một cuộc điều tra bài bản, hẳn sẽ hiểu được: đó chính là giới hạn của y khoa. Một là, anh bác sĩ kia đã thực hiện đúng quy trình chẩn đoán. Hai là, thử HCG âm tính vẫn còn xác suất rất nhỏ có thai khi mới trong những ngày đầu. Ba là, chụp CT thực chất không phải là chống chỉ định ở phụ nữ có thai.

Đó là khi có một vài biến cố khi tiêm chủng vaccin, báo chí đã thổi phồng lên và dẫn đến tình trạng người dân hoang mang không dám đưa con đi tiêm chủng. Bạn có biết, một đứa trẻ con vốn là một cơ thể rất mong manh và có rất nhiều nguyên nhân dẫn đến tử vong. Nhưng các bệnh nằm trong chương trình tiêm chủng quốc gia lại là nguyên nhân có thể gây tử vong cho hàng loạt đứa trẻ. Trên thực tế, nước Mỹ cũng đang phải đối mặt với phong trào “chống tiêm vaccin” được khởi phát bởi Jenny McCathy, một nữ người mẫu, diễn viên, người dẫn chương trình truyền hình nổi tiếng. Năm 2007, Jenny cho rằng vaccin là nguyên nhân dẫn đến bệnh tự kỷ của con trai cô. Nguồn gốc của suy nghĩ này xuất phát từ những nghiên cứu năm 1999 khi người ta phát hiện ra Thimerosal - một chất trước đó được sử dụng để duy trì hoạt tính sinh học của vaccin, có liên quan đến bệnh tự kỷ của trẻ. Tuy nhiên, do không hiểu biết về y học nên Jenny đã không biết được rằng ngay sau năm 1999, người ta đã dừng sử dụng thimerosal trong vaccin. Chính vì nỗi đau đớn khi biết con mình bị tự kỷ (được chẩn đoán năm 2005), Jenny đã tổ chức hàng loạt các hoạt động và hình thành nhóm chống lại việc tiêm chủng vaccin của chính phủ. Hậu quả là, các bác sĩ y học cộng đồng tại Mỹ đã phải lập một trang web để thống kê sự gia tăng tỷ lệ mới mắc và tỷ lệ tử vong của các bệnh trong chương trình tiêm chủng quốc gia. Tính đến tháng 1/2014, số mới mắc đã lên đến 128.044 trẻ và số tử vong đã lên đến 1.336 trẻ, một sự gia tăng đáng kể tại Mỹ. Tháng 10/2013, trước những bằng chứng khoa học liên tiếp được công bố tại các tạp chí quốc tế khẳng định không có mối liên quan giữa tự kỷ và tiêm chủng, Jenny đã phải thừa nhận trong một lần trả lời phỏng vấn: “…nhưng tôi không hề chống lại việc tiêm chủng”.

Vậy ai là thủ phạm giết chết những đứa trẻ mà đáng lẽ chúng được cứu sống nếu đi tiêm chủng?

Truyền thông không nên tạo scandal trong ngành y

Nếu như đứng về lợi ích cộng đồng, lợi ích của số đông thì báo chí truyền thông không nên làm như vậy. Việc đẩy xa và cắt đứt niềm tin giữa người dân với y tế có thể dẫn đến những hậu quả không thể lường trước được, đó là cái chết của những con người không đáng bị chết.

Gần đây nhất là tình trạng bùng phát dịch sởi. Không một ai trong chúng ta biết hết được con số thực sự của những đứa trẻ phải “ra đi” trong đợt dịch vừa rồi. Nhưng đó thực sự là một đợt dịch đáng sợ đối với ngành y chúng tôi. Sự tiêm chủng không đến nơi đến chốn không những góp phần bùng phát dịch mà còn góp phần hình thành các biến thể bệnh mới bởi miễn dịch chưa đủ mạnh.

Một thói quen rất cần phải được loại trừ khỏi nhận thức của người Việt Nam, đó là tự ý điều trị và sự tuân thủ điều trị rất kém. Tự ý điều trị khiến cho tình trạng bệnh trở nên diễn biến khó lường và khi đến bệnh viện thì diễn biến đã khó lường được rồi. Tuân thủ điều trị kém cũng khiến cho công sức khám, kê đơn của bác sĩ trở nên vô nghĩa, bởi nếu không thực hiện đúng, sẽ dẫn đến hậu quả nặng nề. Ví như một bệnh nhân không được kê thuốc chống đông, vì nhờ “bác sĩ google” mà tự ý sử dụng, để rồi “ra đi” vì xuất huyết não. Họ đâu biết được rằng bác sĩ phải điều chỉnh liều thuốc đến từng 1/8 viên chứ không đơn giản là uống loại thuốc nào.

Điều cuối cùng chúng tôi mong muốn khi viết ra bài này, đó là báo chí hãy có một cái nhìn khách quan hơn, không phải là một sự bao che, mà là những bài báo mang tính khoa học thay vì chạy theo sự giật gân, để cộng đồng có được cái nhìn khách quan hơn đối với một ngành mang trách nhiệm nặng nề: bảo vệ sức khỏe và tính mạng của con người. Đừng đâm chúng tôi nữa, bởi vô tình sẽ đâm chính những người không - đáng - phải - chết.

BS Quỳnh Anh

nói về nhậu rắn chắc Tàu phải gọi Yuenan là sư phụ =))

nói về nhậu rắn chắc Tàu phải gọi Yuenan là sư phụ =))

[case study] - nghi bạn thân cầm nhầm điện thoại , phải làm dư lào?

(được cho là trong 1 buổi đối thoại với học sinh dưới cờ sáng 14-04-2014)

trò: Thưa thầy, em có một người bạn thân, có thể gọi là “hoạn nạn có nhau”.Em cũng có 1 chiếc điện thoại, bố em mua cho, em rất thích, trị giá 15 triệu. Em bị mất chiếc điện thoại ấy. Rồi em phát hiện bạn em đang dùng nó. Em hỏi, bạn bảo không phải, chắc là cùng model. Em ngấm ngầm check lại, danh bạ, cuộc gọi. Đúng là của em. Nhưng bạn vẫn không nhận,

Thầy : Nhưng em đã chắc chưa?

trò: Vâng, em đã định hẹn với bạn là tối mai sẽ mang điện thoại đến cửa hàng để check số EMEI. Em vẫn còn giữ hóa đơn mua máy. Nếu không đúng là của em, em sẽ xin lỗi.

Nếu đúng là của em, em sẽ làm gì?

trò: Em định cho qua thầy ạ, để giữ tình bạn, suy cho cùng, nhà em có điều kiện, tình bạn chắc phải quí hơn 15 triệu.

15 triệu là rất nhiều em ạ. Ở Việt nam có đến 17 triệu người thu nhập dưới 40 ngàn đồng một ngày. Họ phải làm quần quật mười hai tháng mới có được 15 triệu.

Em đúng, tình bạn quí hơn tiền bạc. Nhưng vấn đề là nếu em cho qua thì em cũng sẽ mất luôn tình bạn. Liệu em có chắc là sau này khi gặp trục trặc gì em không nhớ lại là người này chính là người đã ăn cắp đồ của em không? Và cứ giả sử là em đủ bao dung để quên. Liệu bạn em có thể thân thiết với em, khi bạn ấy luôn canh cánh rằng em đang nắm giữ bí mật xấu xa của bạn ấy?

Nên thầy nghĩ rằng, em nên tạo điều kiện để bạn ấy trả lại cho em. Nhờ một người thứ ba chẳng hạn. Nếu bạn ấy muốn duy trì tình bạn, bạn ấy sẽ trả lại. Nếu bạn ấy kiên quyết không trả lại, em hãy mừng là em đã hiểu được hơn thế nào là tình bạn.
.
.
.

nghĩ: Em học sinh này thật là đáng nể. Em đang muốn cứu vớt một tình bạn đầu đời (theo em là rất đẹp). Em không tiếc 15 triệu vì có lẽ em cũng chưa thật sự biết nó là nhiều hay ít (tiền của bố em). Nhưng em đã làm được một việc mà không chắc nhiều người lớn đã làm được. Đó là không làm ầm ĩ lên, tuyên bố cạch mặt ông bạn, mách với người lớn…Em quyết đi tìm một chân lý, để rồi tự mình phải đối diện là làm gì với chân lý ấy. 
~NGUYEN THANH NAM~
[case study] - nghi bạn thân cầm nhầm điện thoại , phải làm dư lào?
(được cho là trong 1 buổi đối thoại với học sinh dưới cờ sáng 14-04-2014)
trò: Thưa thầy, em có một người bạn thân, có thể gọi là “hoạn nạn có nhau”.Em cũng có 1 chiếc điện thoại, bố em mua cho, em rất thích, trị giá 15 triệu. Em bị mất chiếc điện thoại ấy. Rồi em phát hiện bạn em đang dùng nó. Em hỏi, bạn bảo không phải, chắc là cùng model. Em ngấm ngầm check lại, danh bạ, cuộc gọi. Đúng là của em. Nhưng bạn vẫn không nhận,



Thầy : Nhưng em đã chắc chưa?
trò: Vâng, em đã định hẹn với bạn là tối mai sẽ mang điện thoại đến cửa hàng để check số EMEI. Em vẫn còn giữ hóa đơn mua máy. Nếu không đúng là của em, em sẽ xin lỗi.

Nếu đúng là của em, em sẽ làm gì?
trò: Em định cho qua thầy ạ, để giữ tình bạn, suy cho cùng, nhà em có điều kiện, tình bạn chắc phải quí hơn 15 triệu.

15 triệu là rất nhiều em ạ. Ở Việt nam có đến 17 triệu người thu nhập dưới 40 ngàn đồng một ngày. Họ phải làm quần quật mười hai tháng mới có được 15 triệu.
Em đúng, tình bạn quí hơn tiền bạc. Nhưng vấn đề là nếu em cho qua thì em cũng sẽ mất luôn tình bạn. Liệu em có chắc là sau này khi gặp trục trặc gì em không nhớ lại là người này chính là người đã ăn cắp đồ của em không? Và cứ giả sử là em đủ bao dung để quên. Liệu bạn em có thể thân thiết với em, khi bạn ấy luôn canh cánh rằng em đang nắm giữ bí mật xấu xa của bạn ấy?

Nên thầy nghĩ rằng, em nên tạo điều kiện để bạn ấy trả lại cho em. Nhờ một người thứ ba chẳng hạn. Nếu bạn ấy muốn duy trì tình bạn, bạn ấy sẽ trả lại. Nếu bạn ấy kiên quyết không trả lại, em hãy mừng là em đã hiểu được hơn thế nào là tình bạn.

.

.

.

nghĩ: Em học sinh này thật là đáng nể. Em đang muốn cứu vớt một tình bạn đầu đời (theo em là rất đẹp). Em không tiếc 15 triệu vì có lẽ em cũng chưa thật sự biết nó là nhiều hay ít (tiền của bố em). Nhưng em đã làm được một việc mà không chắc nhiều người lớn đã làm được. Đó là không làm ầm ĩ lên, tuyên bố cạch mặt ông bạn, mách với người lớn…Em quyết đi tìm một chân lý, để rồi tự mình phải đối diện là làm gì với chân lý ấy. 
~NGUYEN THANH NAM~
  • Tag cloud
  • Drop a line
  • Search CuongDC
  • Loading

    Creative Commons Attribution Share-alike 3.0 Tumblr Theme ( Comic5 ) by Jiew Meng mod by CuongDC